Một phụ nữ ở Muzaffarnagar, Uttar Pradesh, được cho là đã dùng dao cắt đứt bộ phận sinh dục của bố chồng sau khi tố cáo ông ta liên tục quấy rối tình dục cô trong hai năm qua.
Một vụ việc gây chấn động dư luận vừa xảy ra tại khu Safipur Patti, thị trấn Budhana, huyện Muzaffarnagar, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ. Một phụ nữ 23 tuổi bị cáo buộc dùng lưỡi dao nhỏ tấn công vùng kín của người cha chồng 67 tuổi, khiến ông bị thương nặng và phải nhập viện điều trị.
Nếu chỉ nhìn vào khoảnh khắc cuối cùng, đây là một hành động bạo lực nghiêm trọng. Nhưng theo lời khai của người phụ nữ và những thông tin được báo địa phương, các trang cộng đồng cùng nhiều tài khoản mạng xã hội đăng tải, phía sau hành động ấy có thể là quãng thời gian dài cô sống trong sợ hãi, bị quấy rối và không tìm thấy lối thoát ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Người phụ nữ cáo buộc cha chồng đã nhiều lần có hành vi khiếm nhã với cô trong thời gian chồng đi làm xa. Một số nguồn địa phương cho biết cô từng tâm sự với hàng xóm về sự việc, nhưng những lời than phiền ấy không được chú ý đúng mức. Cô khai rằng mình hành động để tự bảo vệ bản thân sau khi không thể tiếp tục chịu đựng.
Trên mạng xã hội, câu chuyện còn được kể với những chi tiết nghiêm trọng hơn. Nhiều bài đăng cho rằng người cha chồng đã cưỡng ép cô trong khoảng hai năm mỗi khi người chồng vắng nhà. Một số tài khoản cũng nói cô đã chuẩn bị sẵn lưỡi dao vì lo sợ sự việc tiếp tục tái diễn. Tuy nhiên, đây mới là nội dung do các trang mạng và tài khoản cá nhân chia sẻ, chưa phải kết luận của cơ quan điều tra.
Theo một trang cộng đồng tại Muzaffarnagar, vụ việc xảy ra vào buổi chiều ngày 17/7. Sau khi người đàn ông bị thương và la hét, những người xung quanh chạy đến, còn cảnh sát nhanh chóng được thông báo. Nhiều video và bài đăng sau đó lan truyền với tốc độ rất nhanh, khiến vụ việc trở thành chủ đề tranh luận gay gắt trên mạng xã hội Ấn Độ.
Người cha chồng được đưa tới bệnh viện trong tình trạng bị thương nghiêm trọng. Trong khi đó, người phụ nữ bị cảnh sát tạm giữ để lấy lời khai. Các nguồn địa phương cho biết cơ quan chức năng đang xem xét cả hành vi gây thương tích lẫn những cáo buộc quấy rối và xâm hại mà cô đưa ra.
Vụ việc lập tức chia dư luận thành nhiều luồng ý kiến. Một bộ phận lên án hành động dùng dao vì cho rằng không ai có quyền tự mình trừng phạt người khác. Tuy nhiên, rất nhiều bình luận lại đặt câu hỏi: nếu lời tố cáo của người phụ nữ là đúng, cô đã phải sống trong tình trạng bất lực đến mức nào trước khi đi đến hành động cực đoan?
Nhiều người cho rằng câu chuyện không nên chỉ được nhìn từ thương tích của người đàn ông. Điều cần được điều tra nghiêm túc hơn là những gì đã diễn ra trước đó, liệu người phụ nữ từng kêu cứu hay chưa, ai đã biết sự việc và tại sao không có ai can thiệp. Trên các bài đăng mạng xã hội, không ít người bày tỏ sự cảm thông với cô, xem đây là phản ứng tuyệt vọng của một người phụ nữ bị dồn vào đường cùng.
Trong nhiều gia đình truyền thống, đặc biệt ở những khu vực mà danh dự gia đình được đặt lên hàng đầu, phụ nữ thường rất khó lên tiếng khi bị người thân xâm hại. Họ có thể sợ bị chồng nghi ngờ, sợ bị gia đình ruồng bỏ, sợ mang tiếng phá vỡ hôn nhân hoặc bị ép quay về sống cùng người bị tố cáo. Nếu người chồng thường xuyên đi làm xa, sự cô lập ấy càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Chính vì vậy, nhiều ý kiến cho rằng người phụ nữ trong vụ việc cần được tiếp cận luật sư, hỗ trợ tâm lý và một môi trường lấy lời khai an toàn. Cô không nên bị buộc phải đối chất ngay với người mà mình tố cáo, cũng không nên bị dư luận kết tội trước khi toàn bộ hoàn cảnh được làm rõ.
Điều quan trọng nhất lúc này là cảnh sát phải điều tra hai vấn đề song song. Thứ nhất là hành vi dùng dao gây thương tích. Thứ hai là cáo buộc người cha chồng đã quấy rối hoặc cưỡng ép người con dâu trong thời gian dài. Không thể chỉ xử lý hậu quả cuối cùng mà bỏ qua nguyên nhân có thể đã đẩy một người phụ nữ trẻ đến giới hạn chịu đựng.
Người đàn ông bị thương có quyền được điều trị và được xem là chưa có tội cho đến khi có kết luận pháp lý. Nhưng người phụ nữ cũng có quyền được lắng nghe, được bảo vệ và được điều tra nghiêm túc những gì cô tố cáo. Một hành động tuyệt vọng không tự động chứng minh mọi lời khai của cô là đúng, nhưng cũng không thể được dùng để xóa bỏ hoặc xem nhẹ những cáo buộc xâm hại.
Vụ việc tại Muzaffarnagar vì thế không chỉ là câu chuyện về một lưỡi dao. Đó còn là câu hỏi về những tiếng kêu cứu bị bỏ qua, về sự im lặng trong gia đình và về những phụ nữ có thể đang chịu đựng bạo lực ngay trong nơi họ gọi là nhà.
Cho đến thời điểm hiện tại, chi tiết người phụ nữ bị cưỡng hiếp suốt hai năm vẫn chủ yếu xuất hiện trên mạng xã hội và một số nguồn địa phương. Cơ quan chức năng chưa công bố kết luận cuối cùng. Vì vậy, nội dung này cần được trình bày dưới dạng lời tố cáo của người phụ nữ, không nên khẳng định người cha chồng đã phạm tội khi chưa có phán quyết của tòa án.